Truyện cười dân gian ngắn mang đậm trí tuệ dân gian

Truyện cười dân gian ngắn từ lâu đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người Việt. Với lối kể chuyện hóm hỉnh, giàu hình ảnh và mang ý nghĩa sâu sắc, những câu chuyện này không chỉ giúp chúng ta thư giãn mà còn chứa đựng bài học nhân sinh đáng giá. Hãy cùng khám phá những mẩu chuyện hài hước mang đậm trí tuệ dân gian trong bài viết này!

Truyện cười dân gian ngắn là gì?

Truyện cười dân gian ngắn là những mẩu chuyện ngắn gọn, súc tích được lưu truyền trong dân gian, thường mang tính chất hài hước, châm biếm hoặc phản ánh sự thông minh, sắc sảo của nhân vật. Thông qua các câu chuyện này, ông cha ta gửi gắm những triết lý sâu sắc về cuộc sống, cách ứng xử và trí khôn của con người.

Đặc điểm của truyện cười dân gian ngắn

  • Ngắn gọn, dễ hiểu, dễ nhớ.
  • Cách kể chuyện tự nhiên, mang tính giải trí cao.
  • Chứa đựng bài học sâu sắc về cuộc sống.
  • Nhân vật thường đại diện cho tầng lớp bình dân nhưng đầy trí tuệ.

2. Những mẩu truyện cười dân gian ngắn hài hước và sâu sắc

Dưới đây là một số mẩu truyện cười dân gian ngắn tiêu biểu, vừa mang tính hài hước, vừa có ý nghĩa giáo dục:

Truyện 1: Lợn cưới, áo mới

Một anh chàng vốn thích khoe khoang, hôm nọ may được chiếc áo mới, anh ta đi dọc làng chỉ mong có ai hỏi đến để khoe khoang. Đến giữa đường, gặp một người cũng nổi tiếng khoe của, người này vừa mất con lợn và đang đi tìm. Thấy anh kia, anh ta liền hỏi:

  • Này bác, bác có thấy ai đi qua đây dắt con lợn của tôi không? Anh chàng khoe áo mới nhanh chóng đáp:
  • Bác có thấy ai đi qua đây mặc chiếc áo mới như tôi không?

Bài học rút ra: Câu chuyện châm biếm thói khoe khoang, hợm hĩnh của con người trong xã hội.

Truyện cười dân gian ngắn Lợn cưới – Áo mới

Truyện 2: Treo biển

Có một ông chủ quán muốn làm biển quảng cáo thật ấn tượng. Ông ta viết: “Ở đây có bán cá tươi!”. Một người bạn đến góp ý:

  • “Cá tươi” là thừa, vì ai cũng biết cá là phải tươi mới bán được. Thế là ông chủ bỏ chữ “tươi”. Một người khác đến lại góp ý:
  • “Có bán” là thừa, vì treo biển thì ai cũng biết là để bán. Ông chủ lại bỏ chữ “có bán”. Cuối cùng, chỉ còn lại chữ “Ở đây”. Một người đi qua bảo:
  • “Ở đây” thì ai mà chẳng biết là “ở đây”, có cần viết lên biển không? Thế là ông chủ gỡ luôn tấm biển xuống.

Bài học rút ra: Đôi khi chúng ta bị ảnh hưởng quá nhiều bởi ý kiến của người khác, dẫn đến mất đi quan điểm cá nhân.

Ảnh minh hoạ truyện cười Treo biển

Truyện 3: Chó cả nhà

Có một ông nhà nho vốn rất coi thường đám quan lại tham nhũng. Một ngày nọ, mấy ông quan đến nhà chơi, trong đó có cả mấy người từng học cùng ông. Ông lịch sự sai gia nhân bày biện rượu thịt thiết đãi.

Khi thức ăn được dọn lên, ông nâng ly nói:

  • Chả mấy khi các vị ghé thăm, tôi chẳng có gì ngoài chén rượu nhạt, mong các vị không chê.

Đám quan bắt đầu cầm đũa gắp, thấy món nào cũng thơm ngon, liền hỏi:

  • Món này là gì? Món kia là gì vậy?

Nhà nho điềm đạm đáp:

  • Dạ, món này là chó, món kia cũng là chó… Bẩm, toàn chó cả nhà!

Truyện 4: Bò mất kiểu gì?

Một anh nông dân vừa mua được con bò quý, tối nào cũng khóa chuồng cẩn thận, còn kê hẳn cái chõng ngay lối ra vào mà ngủ. Vậy mà một đêm nọ, kẻ trộm vẫn dắt mất bò.

Sáng ra, anh ta tức tốc lên trình quan:

  • Bẩm quan, con khóa chuồng kỹ lắm rồi, còn nằm ngay lối ra vào. Ấy thế mà sáng dậy, bò mất tiêu!

Quan nhíu mày:

  • Chứ không lẽ bọn trộm dắt bò chui qua gầm chõng nhà ngươi chắc?
    Anh nông dân gật gù:
  • Đúng rồi! Nhưng mà bò to thế, làm sao chui qua được?

Quan thở dài:

  • Chúng nó khiêng cả chõng nhà ngươi ra chỗ khác, dắt bò đi rồi lại đặt chõng về chỗ cũ, thế thôi!

Anh nông dân trợn mắt, hít một hơi dài rồi gật gù:

  • À, ra là vậy… Nhưng sao quan biết rành thế? Hay là… ngài có dính dáng gì không?
Truyện cười dân gian ngắn

Truyện 5: Cứ bảo tuổi trâu!

Có một ông quan nổi tiếng thanh liêm, ai biếu quà cáp gì cũng từ chối thẳng thừng. Vợ quan cũng nể tính chồng nên không dám nhận lễ lộc của ai.

Một hôm, dân làng muốn nhờ quan xử kiện giúp, nhưng không biết cách nào để “mở đường”. Họ tìm đến bà huyện, tha thiết xin bà giúp đỡ. Bà xua tay:

  • Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận quà thì chục năm sau, ổng biết cũng còn la tôi chứ đừng đùa!

Dân làng năn nỉ mãi, bà huyện suy nghĩ rồi gợi ý:

  • Quan nhà tôi cầm tinh con chuột. Nếu các ông đã có lòng, thì làm một con chuột bạc đem đến, may ra tôi nói giúp được!

Dân làng nghe vậy, lập tức đúc ngay một con chuột to đùng, ruột đặc toàn bạc, mang đến nhà quan.

Hôm sau, quan nhìn thấy bèn hỏi bà huyện:

  • Cái này ở đâu ra?

Bà huyện thật thà kể lại mọi chuyện. Quan nghe xong, vỗ trán mắng:

  • Trời ơi! Sao bà dại vậy? Sao không bảo tôi tuổi trâu?

Xem thêm: Truyện cười ngắn “cười đau ruột”

Truyện 6: Một nửa là thế nào?

Ngày xưa, theo lệ thì quan đi mua gì cũng chỉ phải trả một nửa giá, trừ vàng là phải trả đủ.

Một ông quan mới nhậm chức, gọi chủ tiệm vàng đến, bảo:

  • Mang hai lạng vàng đến đây, ta mua.

Chủ tiệm vàng nghe danh quan dữ như cọp, rón rén thưa:

  • Dạ, mỗi lạng sáu chục đồng, nhưng quan lớn mua thì chỉ cần trả một nửa thôi ạ!

Quan gật gù, cầm hai lạng vàng lên xem xét, rồi… bỏ một lạng vào túi, để lại một lạng trên bàn.

Chủ tiệm vàng đứng đợi mãi, không thấy quan trả tiền, bèn nhắc:

  • Dạ bẩm quan, còn tiền vàng ạ?

Quan nhướng mày:

  • Tiền trả rồi, còn đòi gì nữa?

Chủ tiệm vàng ngơ ngác:

  • Dạ nhưng ngài lấy một lạng, trả lại một lạng, vậy vẫn chưa thanh toán ạ!

Quan đập bàn:

  • Chẳng phải ngươi nói quan mua thì chỉ phải trả một nửa sao? Ta lấy một lạng, trả một lạng, thế chẳng phải là trả một nửa à? Còn đòi gì nữa!

Chủ tiệm vàng ú ớ, muốn cãi nhưng rồi thôi, tự nhủ: “Thôi xong, bị lừa rồi!”

Truyện 7: Dân “giần” quan

Hai anh lính hầu quan lâu năm, ngày nào cũng chứng kiến cảnh quan vừa ác lại vừa tham. Ai vào cửa quan mà chưa chịu “biếu” thì kiểu gì cũng bị đánh cho tơi bời.

Một hôm rảnh rỗi, hai anh ngồi tán gẫu. Một anh chép miệng than:

  • Quan ác thế này, có ngày dân nó quật lại cho mà xem!

Anh kia liền ứng khẩu đọc một bài vè:

Quan quán quạt chi quàn quan,
Dân dấn dận chi dần dân.
Quan là quan, quan quàn dân,
Dân là dân, dân giần quan!

Chẳng may, quan đi ngang qua nghe được, trừng mắt hỏi:

  • Chúng bay vừa nói cái gì?

Anh lính nhanh trí chữa cháy ngay:

  • Dạ, con bảo: “Quan quản dân, dân… cần quan. Không có quan thì dân ai nhờ cai trị ạ!”

Quan gật gù:

  • Biết thế thì tốt!

Hai anh lính liếc nhau cười thầm: “Hú hồn!”

Truyện cười dân gian ngắn chủ đề vua quan

Truyện 8: Quan Thị và Quan Võ đấu khẩu

Quan Võ vốn ghét quan Thị, một hôm gặp nhau liền đọc vế đối đầy ẩn ý:

Thị vào hầu, thì đứng thị trông,
Thị cũng muốn, thị không có ấy.

(Trong câu này, “thị” có bốn nghĩa: hầu hạ, trông, muốn, và… ấy!)

Quan Thị tức lắm, liền đối lại ngay:

Vũ cậy mạnh, vũ ra vũ mưa,
Vũ gặp mưa, vũ ướt cả lông.

(Chữ “vũ” trong câu cũng có bốn nghĩa: sức mạnh, rơi xuống, mưa và… lông chim!)

Quan Võ nghe xong, bĩu môi:

  • Khá lắm! Nhưng đừng mong xỏ ta được nhé!

Quan Thị hất mặt:

  • Xỏ gì mà xỏ, ta chỉ trả lễ thôi!

Xem thêm: Tổng hợp truyện cười ngắn bựa cười chảy nước mắt

Truyện 9: Diệu kế thoát vợ

Có một ông tướng nổi tiếng uy dũng ngoài chiến trường nhưng lại vô cùng sợ vợ.

Một hôm, đang hăng say chỉ huy trận đánh ở biên ải, ông nhận tin dữ: phu nhân đang trên đường tới, vì phát hiện ông dám đem nàng hầu theo!

Tướng quân tái mặt, vội triệu tập quân sư bàn kế thoát thân. Ai cũng đưa ra đủ cách, nhưng chẳng cách nào khả thi.

Bỗng một viên quân sư râu quặp bước ra, tâu:

  • Trước mặt là giặc dữ, sau lưng là phu nhân. Nhưng thần tính rồi, bị giặc bắt vẫn còn đường sống, chứ lọt vào tay phu nhân thì coi như xong! Chi bằng tướng quân… hàng giặc đi ạ!

Tướng quân vỗ đùi cái đét:

  • Tuyệt diệu! Kế này đúng là cứu mạng ta rồi!
Truyện cười dân gian ngắn chủ đề vợ chồng

Truyện 10: Ruồi cũng không tha!

Nhà kia có giỗ, vợ chồng tất bật dọn mâm cúng. Cỗ vừa đặt lên bàn thờ thì một con ruồi bỗng sà xuống đĩa thịt.

Chị vợ tá hỏa:

  • Trời đất ơi! Cúng ông bà mà ruồi nó đậu vào, thế này là hỏng rồi!

Anh chồng tức lắm, nghĩ bụng: Cả năm mới được một mâm cơm cúng, thế mà con ruồi dám làm ô uế!

Quyết không để yên, anh tức tốc lên quan kiện:

  • Bẩm quan, ruồi dám đậu vào mâm cúng nhà con, làm bẩn đồ cúng ông bà! Xin quan xử cho rõ tội!

Quan bật cười:

  • Ruồi thì cứ thấy nó đâu, đánh chết là xong chứ gì!

Vừa nói xong, một con ruồi bay tới đậu ngay trên má quan.

Anh kia thấy thế, không chần chừ, giơ tay tát bốp vào mặt quan, quát:

  • Bố mày! Đã chết với tao chưa?

Truyện 11: Ngọc minh châu hay giun đất?

Quan Tuần râu rậm, quan Án mặt nhẵn như trứng. Một hôm, hai quan ngồi ăn chung.

Giữa bữa, một hạt cơm vướng vào râu quan Tuần. Anh lính hầu thấy vậy, vội nịnh:

  • Bẩm quan lớn, trong râu ngài có một viên ngọc minh châu ạ!

Quan Tuần nghe sướng tai, vuốt râu nhẹ nhàng cho hạt cơm rơi xuống, đầy phong thái tao nhã.

Quan Án về nhà, gọi lính hầu mắng:

  • Thấy chưa! Phải khéo léo như thế mới được lòng quan lớn! Lần sau mày cũng phải học theo đấy!

Vài hôm sau, quan Tuần sang nhà quan Án chơi. Đang ăn thì một sợi bún dính ngay mép quan Án.

Anh lính hầu nhìn thấy, nhớ lời dặn, liền hớn hở báo:

  • Bẩm quan lớn, trên mép ngài có con giun đất ạ!

Quan Án suýt nghẹn, còn quan Tuần thì cười sặc suýt sặc.

Truyện cười dân gian ngắn mang lại tiếng cười châm biếm

Truyện 12: Ba anh đầy tớ

Một ông nhà giàu có ba anh đầy tớ, mỗi người một tính. Anh thì cẩn thận, anh thì lo xa, còn anh kia thì cực kỳ lễ phép.

Một hôm, cậu con trai cả ngã xuống ao. Anh cẩn thận trông thấy, liền chạy về báo:

  • Bẩm ông, cậu cả ngã xuống ao rồi, con xin phép đi vớt ạ!

Đến khi vớt được thì cậu cả đã tắt thở. Ông chủ tức quá, vác gậy đuổi anh đầy tớ chạy mất dạng.

Lão sai anh lo xa đi mua áo quan. Một lúc sau, anh ta mang về hẳn hai cái.

  • Sao lại mua hai cái? – Lão gầm lên.
  • Dạ, nhỡ cậu hai cũng ngã xuống ao thì có cái dùng ngay ạ!

Lão nổi điên, vác gậy đuổi luôn anh này.

Chỉ còn anh lễ phép vẫn được lòng chủ. Một hôm, anh ta cùng một người nữa cáng lão đi chơi. Gặp chỗ lội bùn, anh ta vẫn vui vẻ vác cáng, không một lời phàn nàn.

Lão hài lòng bảo:

  • Tốt lắm! Chăm chỉ thế này, đến Tết ta sẽ may cho ngươi bộ quần áo mới!

Vừa nghe xong, anh đầy tớ lập tức đặt cáng xuống giữa đống bùn, khoanh tay cúi đầu nói to:

  • Con xin đa tạ ông!

Lão già trợn mắt:

  • Thằng này!!

Xem thêm: Tổng hợp truyện cười ngắn cho bé – Đọc là cười, nghe là mê!

Kết Luận

Truyện cười dân gian ngắn không chỉ mang lại tiếng cười mà còn là kho tàng văn hóa dân gian quý báu, chứa đựng những bài học sâu sắc về cuộc sống. Hãy tiếp tục khám phá và lan tỏa những giá trị tuyệt vời của những mẩu chuyện này!

Bạn có thể tìm đọc thêm nhiều câu chuyện thú vị khác trên VietNews hoặc  tham khảo thêm truyện cười dân gian ngắn các nguồn khác như để hiểu rõ hơn về dòng truyện độc đáo này.